Nhớ lời Bác dạy

Thứ hai - 04/04/2016 23:49 939 0

Nhớ lời Bác dạy

Vào lúc 7h30" ngày 04 tháng 04 năm 2016, tại Hội trường Sở Xây dựng đã tổ chức triển khai "Chuyên đề học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh"
 

Chuyên đề học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

 

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đi thật xa chúng ta vào thế giới người hiền, nhưng Người đã để lại cho con cháu muôn đời sau một di sản tinh thần vô giá. Đó là những lời dạy bảo, những lời căn dặn Người dành cho các thế hệ, các tầng lớp trong xã hội về: Đạo đức, lối sống, tư tưởng văn hóa, tác phong nghề nghiệp… Những lời dạy của Người đã trở thành những chuẩn mực, nền tảng của cách mạng, là động lực tinh thần, là nguồn sức mạnh to lớn để Đảng và Nhân dân ta vượt qua mọi thử thách, hy sinh, giành độc lập, tự do, thống nhất cho Tổ quốc và tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mục tiêu: Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.

Tiếp tục đẩy mạnh việc “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” chúng ta hãy cùng nhau ôn lại những lời dạy, những lời căn dặn của Người dành cho toàn Đảng, toàn quân, toàn dân để phấn đấu rèn luyện là những công dân tốt, những cán bộ đảng viên mẫu mực, những chiến sỹ kiên trung thông qua câu chuyện:

 

Nhớ lời Bác dạy

Cũng như những lần trước, lần này chúng tôi hy vọng được gặp Bác Hồ. Lần ấy tôi được phân công phục vụ ở phòng họp của Chủ tịch đoàn. Tôi rất lo không làm tròn nhiệm vụ.  

Tôi cố gắng chuẩn bị thật chu đáo nước nôi. Sáng hôm ấy, các đồng chí lãnh đạo cao cấp của Đảng, Chính phủ và Quốc hội đã vào phòng họp, tôi đang lúi húi chuẩn bị phục vụ ở bàn nước cuối phòng.

Chuẩn bị xong, tôi mang nước cho đồng chí Trường Chinh. Lúc tới cạnh đồng chí Trường Chinh ngồi, tôi mới chợt thấy mái tóc bạc phơ của Bác. "Bác đã đến rồi!". Tôi đang lúng túng vì sơ suất của mình, không biết Bác vào mà chào Bác, mang nước cho Bác trước. Thấy tôi, Bác quay ra ngay, tươi cười:

- A cháu phục vụ, chào cháu!

Cốc nước trên tay tôi cứ rung lên sóng sánh. Cố gắng lắm tôi mới giữ được chiếc cốc không rơi. Lắp bắp mãi tôi mới nói được ra lời:

- Cháu… cháu chào Bác ạ!

Chào Bác xong rồi mà tôi cứ thổn thức mãi. Tôi cố nén không để nước mắt trào ra. “Tại sao mình chỉ là một nhân viên phục vụ bình thường lại để Bác chào trước?" Tôi cứ muốn quẩn quanh ở gần bên Bác để thưa với Bác cái điều sơ suất của tôi thì Bác lại bảo:

- Cháu đi mời nước các bác, các chú khác đi.

Sáng hôm ấy, sau mấy giờ làm việc, từ trong hội trường Bác đi ra, vừa tới cửa, Bác gặp hai vị đại biểu cao tuổi là cụ Thích Trí Độ và cụ Tôn Quang Phiệt, tôi lại thấy Bác chắp hai tay trước ngực, cúi đầu chào trước.

- Chào hai cụ.

Hai cụ chào lại Bác. Nhìn thấy thế, lúc này lại vắng người, không nén nổi nữa, tôi òa lên khóc. Tôi vẫn biết từ trước là Bác rất giản dị và khiêm tốn. Các cụ đại biểu cao tuổi đã đành. Còn tôi, một đứa cháu phục vụ bé nhỏ của Bác, Bác cũng chào trước nữa ư? Tôi ân hận mãi về điều sơ suất của mình.

Thông  thường, các hội nghị lớn có Bác dự họp, Bác hay đến sớm, hoặc lúc Bác ra về, trông thấy chúng tôi thế nào Bác cũng hỏi chuyện và dạy bảo. Lần ấy Bác gặp đồng chí Hoàng Văn Kỳ, phụ trách sản xuất và pha chế bánh, nước ngọt. Cũng như mọi lần hỏi chuyện chúng tôi, Bác đều hỏi thêm đồng chí Kỳ về đời sống, gia đình, con cái và sức khỏe. Từng điều một, đồng chí Kỳ thưa lại với Bác. Bác hỏi tiếp:

- Cháu làm nghề này đã lâu chưa?

- Thưa Bác, cháu làm nghề này đã hơn 30 năm rồi ạ

Bác bảo:

- Khi còn trẻ Bác cũng làm nghề này như chú. Nghề gì cũng quý. Phục vụ nhân dân thật tốt thì nghề gì cũng giá trị như nhau. Ngành ăn uống phục vụ miếng ăn, cái uống cho dân lại càng quan trọng, phải có trách nhiệm thật cao trông nom đến sức khỏe của dân, không được làm dối, làm ẩu, làm dối làm ẩu là có tội với dân.

- Chị em chúng tôi trước khi vào làm nghề này, có người từ công trường xây dựng về, có người là giáo viên sang, có người ở nông thôn ra, có người làm nghề đan len tới. Chúng tôi không mấy ai hiểu được ngay vị trí và giá trị của nghề nghiệp phục vụ này. Chúng tôi cũng chưa hiểu hết trách nhiệm của mình đối với đời sống và sức khỏe của nhân dân. Nghe Bác dạy, chúng tôi thấm thía và đau xót với những ý nghĩ, việc làm chưa tốt của mình.

Qua bài học trên chúng ta nhận ra được sự sâu sắc trong từng lời dạy của Người, Người luôn đề cao tinh thần trách nhiệm trong công việc, Người dạy “Bất kỳ làm việc gì dù to hay nhỏ, khó hay dễ, cũng phải đưa cả tinh thần, trách nhiệm ra làm cho đến nơi đến chốn, vượt qua mọi khó khăn, gian khổ làm cho thành công”. Đối với cán bộ, Đảng viên nêu cao tinh thần trách nhiệm là luôn suy nghĩ mình là một công bộc của nhân dân ra sức hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Luôn ý thức đúng đắn về trách nhiệm của mình trên mọi cương vị công tác, nắm vững chính sách và thực hiện tốt đường lối quần chúng.

Những lời dạy của Người luôn là những lời nói đầy tâm huyết xuất phát từ tâm tư tình cảm. Mỗi lời chỉ bảo của Người đều là những bài học quý giá đối với tất cả chúng ta. Mong rằng lời Bác dạy được cán bộ, chiến sĩ, nhân dân ta nhớ lấy mà làm theo, nay chưa làm được, mai làm. bố mẹ không làm được đầy đủ, dặn con cháu cố gắng làm được hơn ông cha... và như thế những lời dạy của Người sẽ mãi khắc ghi vào trong lòng của mỗi người dân Việt Nam.

Trích từ cuốn: Những hồi ức cảm động với Bác Hồ (đã phát trên sóng đài Tiếng nói Việt Nam), Khu Di tích Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch xuất bản, Nxb Văn hoá Thông tin, H.2009

Tổng số điểm của bài viết là: 2 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 1 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập29
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm28
  • Hôm nay2,146
  • Tháng hiện tại70,687
  • Tổng lượt truy cập4,737,153
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây